Ám ảnh bởi cái thứ người ta gọi là tuổi thanh xuân

Ảnh đại diện Vinh Tran The, viết ngày 04/03/2019
Tuổi thanh xuân giống như một cơn mưa rào. Cho dù đã từng bị cảm lạnh vì tắm mưa, vẫn muốn đắm chìm trong cơn mưa ấy một lần nữa.” Tôi bị ám ảnh bởi cái thứ người ta gọi là tuổi thanh xuân. Bị ám ảnh đến từng bài hát, từng câu chuyện, từng bài viết, từng phút giây mủi lòng, từng khi cười nói… Tóm lại thì, lần đầu tôi tỉnh táo, không buồn không hờn không giận mà viết, là một câu chuyện về tuổi thanh xuân. Câu chuyện của những mối băn khoăn của tôi. Thanh xuân ơi, thanh xuân như thế nào mới có thể không hoài tiếc nuối. Thanh xuân ơi, làm sao tôi có thể bị cảm lạnh vì tắm mưa đây? Tôi luôn tâm niệm rằng tuổi trẻ của mỗi chúng ta là những khoảng thời gian, những trải nghiệm riêng. Tôi luôn muốn rằng, tuổi trẻ của tôi cũng thi vị hệt như những câu hát tôi nghe, những câu chuyện tôi đọc vậy. Nhưng giờ tôi mới nhận ra rằng, nghệ thuật làm cho chúng trở nên thi vị. Và rằng ngay trong giờ phút ấy, tôi nào có cảm nhận được cái ý vị thanh xuân chất chứa trong nó đâu. Giờ phút ấy, đầu óc tôi không nghĩ đến cảm giác trải nghiệm của giờ phút ấy. Trong đầu tôi là một mớ lộn xộn, cứ liên tục connect rồi lose connect với thực tại… Buồn làm sao. Tôi đem nghệ thuật áp vào hiện thực. Đem ảo tưởng áp vào thực tế. Rồi hỗn loạn với chúng. Cuối cùng, tuổi trẻ không thi vị như những gì người ta viết cả. Có chăng là những phút trải nghiệm ấy, sau này người ta nghĩ lại thì nó thật đẹp. Có lẽ, chỉ những người trải qua mới có cảm giác hoài niệm ấy. Cũng như khi tôi nhìn những bức ảnh thời cấp 3 của mình rồi vui đến ngốc nghếch, buồn đến giằng xé. Có những thứ mà ngay giờ phút ấy ta chẳng thể cảm nhận, để rồi khi nó qua đi – khi ta cảm nhận được nó, thì nó đã không còn ở đó nữa; đó là tuổi xuân của con người. Bỗng nhiên tôi nghĩ rằng, giả chăng mà tôi có là một nhà văn, có lẽ những trang viết của tôi cũng dào dạt ý niệm thanh xuân như thế. Kiếm tìm hoài một cảm giác đã xa, kiếm tìm một thời vô tư trẻ dại, ngốc nghếch mà đáng yêu, sai lầm mà khờ dại, đáng quý xiết bao. Giờ đây, tôi đang trong tuổi xuân. Tôi chẳng cảm thấy nó thi vị như những gì đã viết nên. Những chuyến đi không làm tôi tốt lên. Càng trải nghiệm, tôi càng thấy sự thiếu hụt ở thế giới thực tại… Càng trải nghiệm, tôi càng thấy lòng trống trải. Càng trải nghiệm, tôi càng thấy những khúc cua mệt nhoài, những dòng kẻ ngay ngắn từ hàng này đến hàng khác. Rốt cuộc là tôi sai, hay những trang viết kia đã sai rồi? Tuổi xuân ơi, hãy là một cơn mưa rào để cho tôi đắm chìm trong đó, hãy để tôi bị cảm lạnh. Ngay bây giờ. Tôi không quan tâm rằng sau này liệu mình có muốn đắm chìm trong cơn mưa ấy hay không, nhưng giờ đây, hãy cho tôi những ngọn lửa. Giống như con sông lững lờ. Tưởng phẳng lặng mà thật dữ dội. Cảm xúc tôi, như càng đào, càng sâu đậm. Tuổi xuân ơi, đem em cất nơi nào?

Bài viết có liên quan