ĐÃ TỪNG CÓ AI NGHI NGỜ THÀNH CÔNG CỦA BẠN CHƯA?

Ảnh đại diện thuytrang, viết ngày 11/08/2019

Còn nhớ năm lớp 6, mình đạt giải Nhất cấp huyện trong kỳ thi học sinh giỏi môn Văn. Khi mình nói với đám bạn mà mình coi là tốt về thông tin này, điều đáng buồn là không một ai chúc mừng mình cả, một vài đứa buông ra một câu nhạt toẹt: “Thế cơ à!!!”, số còn lại ngoảnh mặt làm ngơ. Tuy là có buồn, nhưng cũng chẳng nghĩ gì nhiều.

Hai hôm sau thôi, cả lớp lan truyền tin đồn mình được giải vì mình thi tại trường của bố (bố mẹ mình đều là giáo viên THCS, mình còn học trường mẹ luôn). Khi mình lên bảng kiểm tra miệng lịch sử, mình chỉ được 5 hay 6 gì đó do không học bài, lúc ra chơi, có đứa nói bóng gió với một đứa khác ngay sau lưng mình với âm lượng vô cùng to, cốt để cho mình nghe thấy, đại loại là lười học như vậy mà cũng được giải Nhất, ai chẳng biết thi tại trường bố mới được giải, thì lúc đó mình mới biết việc này.

Gần như nguyên một tuần sau đó, đêm nào gối mình cũng ướt một mảng vì khóc.

Có thể bạn chưa biết điều này, nhưng mình từng bị bạn bè cô lập, bị dọa đánh, bị vất đồ vào sọt rác, bị nói những lời khó nghe suốt năm mình học lớp 6. Nhiều lúc cũng không hiểu tại sao mình bị ghét và bị làm to chuyện đến vậy, mà giờ cũng không muốn nhớ lại nữa.

Bởi chuyện bị cô lập đó, mình đã cố gắng làm hài lòng các bạn cùng lớp nhất có thể, kiểu để họ sai đâu đánh đấy ấy, mình đã chịu đựng và kiên nhẫn rất nhiều, cho đến khi sự việc đó xảy ra. Cuối cùng, mình nhận ra rằng chúng nó không đáng. Và một khi đã xác định như vậy, thì quả thực trường chỉ là nơi để học với mình, không hơn. Bị bắt nạt hay mất đồ gì đó, nói hết lại với giáo viên, xong chuyện, khỏi cần đau đầu nghĩ hôm nay phải làm gì cho hài lòng chúng nó nữa. Có thể nói vụ việc đó đã khiến mình thông ra nhiều điều trong việc đối xử giữa người với người, biết chọn bạn mà chơi hơn. Và một điều thú vị là khi mình nghĩ thông điều này và thờ ơ với mấy trò mèo của những đứa khó ưa trên lớp, thì khoảng vài tháng sau, chúng nó không động đến mình nữa. Một vài tháng sau nữa, do biến đổi về tâm sinh lí và cũng nhận thức được nhiều hơn, chúng nó đối xử với mình bình thường như bao bạn khác, tuy nhiên, mình chẳng thể thân với một ai trong lớp được nữa.

Hôm trước, đọc được trên Page của chị HannahOlala một câu chuyện như thế này:

“Có một vị thư sinh đến hỏi thầy giáo của anh ta rằng: “Làm thế nào để đánh bại đối thủ của mình?”. Vị thầy giáo mỉm cười, sau đó liền dùng một nhành cây, vạch xuống đất một đường thẳng. Thầy nói: “Con hãy làm cách khiến cho đường thẳng này ngắn lại mà không xóa nó, trả lời được rồi hãy đến tìm ta”

Thư sinh mang theo bài toán của thầy giáo về nhà. Hắn nghĩ mãi, nhưng cũng không biết làm cách nào khiến đường thẳng kia ngắn lại mà không xóa nó đi cả. Rõ ràng là một yêu cầu vô lí.

Thư sinh giải hết 3 ngày mà không tìm ra đáp án, bèn đến gõ cửa nhà phu tử một lần nữa. Hắn nói : “Thưa thầy, con thật không biết làm cách nào khiến đường kẻ này ngắn đi cả”

Vị thầy giáo mỉm cười, sau đó lại dùng một nhánh cây khác, nhẹ nhàng vẽ một đường thẳng song song với đường thẳng kia, nhưng dài hơn đường thẳng cũ một tấc, đoạn mỉm cười: “Con xem, chẳng phải là đường thẳng cũ đã ngắn hơn so với đường thẳng mới rồi sao?”

Thầy nhẹ nhàng giải thích: “Đối thủ của con chính là đường thẳng ban đầu, con không có cách nào khiến cho họ trở nên tồi tệ hơn. Nên chỉ có một cách duy nhất, đó là khiến cho bản thân con trở nên suất sắc hơn. Đừng quan tâm đối thủ của mình ngắn hay dài, hãy cứ trở thành đường thẳng dài nhất. Đến lúc ấy, chẳng ai có thể đánh bại được con”

Trong cuộc sống cũng vậy. Đôi khi chúng ta luôn nhìn vào những thành công của người khác và mong ước, oán hận, hoặc ghen tị. Chúng ta không thể chờ mong đối thủ bước lùi để kém cỏi hơn chúng ta, mà chỉ có cách tự nỗ lực, càng trở nên giỏi giang hơn, bản lĩnh hơn đối thủ.

Cuộc đời là những chặng đua, nếu bạn sớm hài lòng với bản thân mình. Sớm muộn gì cũng sẽ bị những đường thẳng khác vượt lên. Do vậy, thay vì hy vọng người khác thất bại, gục ngã, thì chính mình hãy đứng dậy, kiên cường vượt qua sóng gió."

Có vẻ hai câu chuyện trên không liên quan đến nhau lắm, nhưng mình hi vọng các bạn hiểu: Đạt được thành công không hề dễ dàng, khó khăn chỉ chúng ta biết, nên thành quả của chúng ta không phải để cho những đứa có chức năng lướt qua cuộc đời chúng ta được quyền soi mói, mặc dù bọn này thì nhiều vô kể. Nên nếu có ai đó cho rằng thành công của bạn đến chẳng xứng đáng, thì đáp họ vào danh sách người qua đường được rồi, hơi đâu mà gửi đi nửa ánh mắt.

_Jeveolla_

Bài viết có liên quan