14/01/2021
54

[SYE] Review Totto-chan bên cửa sổ

[SYE] Review Totto-chan bên cửa sổ

 Những trải nghiệm thời thơ ấu tác động sâu sắc lên cách mà chúng ta đối diện với thế giới khi ta trưởng thành. Chúng thiết lập những kì vọng mà ta đặt ra cho bản thân, về thế giới nói chung và những điều xung quanh ta tương tác. Gia đình (bố mẹ và những người chăm sóc) đóng vai trò rất lớn trong sự phát triển của đứa trẻ. Nhưng trường học và các giáo viên cũng đóng một vai trò quan trọng tương đương như vậy, và thậm chí còn hơn bởi vì đây có lẽ là những trải nghiệm đầu tiên khi trẻ bước ra ngoài vùng an toàn. Vậy một môi trường như thế nên cho trẻ điều gì?

 Totto-chan bên cửa sổ là cuốn tự truyện về những trải nghiệm của Tetsuko Kuroyanagi trong khoảng 2 năm khi cô học tại trường Tomoe Gakuen, một ngôi trường khác biệt nằm ở Tây Nam Tokyo (khoảng năm 1945). Được viết như một cuốn nhật kí, cuốn sách miêu tả những hoạt động và trải nghiệm thường nhật ở trường - những điều đã để lại ấn tượng lâu dài cho nhân vật chính của cuốn sách, cô bé Totto-chan 6 tuổi. 

 Totto-chan bước chân vào trường Tomoe lần đầu tiên trong một hoàn cảnh khá rắc rối. Cô bé bị đuổi học khỏi trường cũ vì hành xử vô kỉ luật (vào thời điểm đó Totto không hề hay biết) và điều này đã làm mẹ của Totto phải lo lắng vì cô không chắc liệu nhà trường có chấp nhận con mình hay không. Nhưng những lo âu đã tan biến vào khoảnh khắc người mẹ cùng đứa bé gặp hiệu trưởng của trường, một người đàn ông lớn tuổi và tốt bụng tên là Sosaku Kobayashi.

 Tại buổi gặp mặt đầu tiên với hiệu trưởng, Totto được yêu cầu tự giới thiệu bản thân và được cho không gian, thời gian để nói về bất cứ điều gì mà cô bé muốn. Buổi gặp mặt đầu tiên này kéo dài cả thảy 4 tiếng đồng hồ, vị hiệu trưởng hoàn toàn chú ý mà không ngắt lời cô bé một lần nào. Sự hào phóng và sẵn sàng lắng nghe của thầy đã xoa dịu mọi lo lắng của Totto-chan về môi trường mới và cô bé rất nhanh chóng đã yêu quý ngôi trường này.

 Hiệu trưởng Kobayashi cũng là người sáng lập ra trường và là người luôn tận tâm mang lại những điều tốt đẹp nhất cho trẻ em, Trong phần kết, Tetsuko miêu tả thầy là một người “tin rằng tất cả trẻ em đều sinh ra với bản chất tốt, điều mà có thể dễ dàng bị ảnh hưởng bởi môi trường sống và những tác động sai lầm của người lớn. Mục tiêu của thầy là khám phá ra “bản chất tốt” ấy và nuôi dưỡng chúng để những đứa trẻ sẽ lớn lên thành những con người có cá tính riêng biệt.” Thầy đã làm điều này với Tomoe bằng cách tạo ra một môi trường cho phép trẻ em khai thác sở thích và tài năng của chúng, một không gian cho phép chúng được khai sáng và tiếp thêm sức mạnh.

 Tomoe là một ngôi trường đặc biệt về nhiều mặt. Trường học có một chương trình giảng dạy, nhưng trẻ em có quyền tự quyết định kế hoạch trong ngày xung quanh các bài học và hoạt động mà chúng yêu thích thay vì theo một cấu trúc cứng nhắc. Giáo viên đóng vai trò như những người hướng dẫn, không phải những người giảng dạy. Học sinh học từ những cuốn sách và bài giảng nhưng thường xuyên được tương tác với thế giới bên ngoài. Vào buổi trưa, chúng học những thói quen ăn uống lành mạnh, các loại thực phẩm khác nhau và cách chúng được chế biến. Và trong những chuyến đi bộ thường xuyên vào buổi chiều, chúng được tìm hiểu về thiên nhiên, môi trường và lịch sử của địa phương. 

 Có một khía cạnh khác khá độc đáo với Tomoe. Các trường học đương thời tập trung vào việc phát triển các kỹ năng và tính khí cần thiết để tham gia vào xã hội công nghiệp - kiến ​​thức từ sách vở, sự vâng lời, tôn trọng quyền lực, v.v. Thầy Kobayashi than vãn về sự mất đi tính cá nhân trong một hệ thống như vậy và lo sợ nó sẽ dẫn đến một xã hội thiếu sự đồng cảm và không có khả năng tự suy nghĩ. Để chống lại xu hướng này, Tomoe tập trung vào việc nuôi dưỡng cảm giác hài hòa giữa tinh thần và thể chất của đứa trẻ. Ngoài nội dung học tiêu chuẩn, trường đã kết hợp âm nhạc vào nhiều hoạt động của mình, bao gồm cả chương trình Eurythmics hàng ngày, tạo ra một môi trường đánh thức trí tưởng tượng, thúc đẩy sự sáng tạo và đảm bảo “tinh thần” của trẻ vẫn nguyên vẹn. 

 Totto-chan bên cửa sổ là một cuốn sách dễ đọc nhưng vẫn rất thú vị, Bằng ngôn từ đơn giản, đẹp đẽ, tác giả (và người dịch) nắm bắt được sự ngây thơ và tò mò của đứa trẻ đang cố gắng tìm hiểu thế giới. Tôi đã đọc một đoạn hay của cuốn sách này với hai đứa con của tôi (cùng tuổi với Totto-chan) và thấy chúng hào hứng như thế nào khi nói về những vấn đề và tình huống xảy ra. Trong quá trình đó, tôi đã học được rằng cách duy nhất để "dạy" một đứa trẻ bất cứ điều gì là đóng khung khái niệm hoặc ý tưởng trong bối cảnh của điều gì đó mà chúng quan tâm. Nếu bạn có thể làm được điều này, bạn sẽ không bao giờ gặp khó khăn trong việc thu hút sự chú ý của chúng.

Câu chuyện cũng cho thấy rằng với sự hỗ trợ và khuyến khích thích hợp, mọi đứa trẻ đều có thể phát triển vượt bậc, thậm chí có thể tinh nghịch như Totto-chan. Tôi đã có một nền giáo dục tốt và ở đây tôi chỉ muốn nói rằng tôi được giáo viên và gia đình ủng hộ và khuyến khích để theo đuổi sở thích của mình. Mặc dù vậy, tôi vô cùng ghen tị với sự quan tâm và chăm sóc mà thầy Kobayashi dành cho học sinh của mình. Ông đảm bảo rằng học sinh của mình vẫn giữ được cảm giác ngạc nhiên và quan trọng là, với sự tập trung lặp đi lặp lại của ông vào các thuộc tính tích cực của học sinh, đảm bảo chúng phát triển sự tự tin vào bản thân và khả năng của mình.

 Tetsuko Kuronayagi (chính là Totto-chan khi trưởng thành) đã xuất hiện lần đầu tiên trên truyền hình Mỹ ngay sau khi phát hành cuốn sách này. Trong đoạn clip dưới đây về cuộc phỏng vấn của cô ấy với Johnny Carson, bạn sẽ thấy rõ ràng rằng sự tinh nghịch đã dệt nên tính cách của cô ấy. Một nét tính cách mà hầu hết các giáo viên đầu tiên của cô đều phàn nàn hóa ra lại là một phần thiết yếu trong tính cách và sự thành công của cô với tư cách là một người dẫn chương trình truyền hình. Ai biết được điều gì có thể đã xảy ra nếu những giáo viên đầu tiên đó đã làm được theo ý họ?